Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

112 Cách Trụ Tâm Của Thần Shiva IV, Phần 2/6

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Có một vị giáo sĩ Do Thái khác, tên là Pinas, đại khái vậy. Ông bước vào phòng thiền, và thấy nhiều đệ tử đang tụ tập trò chuyện. Vị giáo sĩ hỏi họ: “Các con đang nói chuyện gì vậy?” Tất cả các đệ tử liền kể ông nghe, có lẽ là những người đang chuẩn bị trở thành linh mục hoặc giáo sĩ trong Do Thái giáo. Vị giáo sĩ hỏi họ đang bàn luận gì. Một vị linh mục nam nói: “Chúng con đang nói về nỗi sợ rằng cám dỗ xấu sẽ đeo bám chúng con”. Có lẽ họ sợ về dục vọng thể xác. Họ nói: “Chúng con lo lắng rằng dục vọng thể xác đang đeo đuổi chúng con”. Vị giáo sĩ nói: “Đừng lo. Các con chưa đạt đến mức độ đủ cao để dục vọng ma quỷ đuổi theo các con đâu. Ngay lúc này, chính các con đang đuổi theo nó đấy”. Tôi không biết đó sẽ là ai nữa.

Còn một chuyện khác nữa, rất thú vị. Có một triết gia hẹn gặp tranh luận với vị Minh Sư tên là Nasruddin, Minh Sư phái Sufi. Sau khi đã hẹn trước, ông ta đến đúng giờ để tranh luận với vị Minh Sư đó nhưng lại phát hiện ra vị Minh Sư đã đi vắng, không có ở nhà. Thế là ông ta vô cùng tức giận. Ông ta hết sức giận dữ và thất vọng. Do đó, trước khi rời khỏi nhà của vị Minh Sư phái Sufi, ông ta viết lên cổng nhà của vị Minh Sư dòng chữ: “Con lừa ngu ngốc”. Ngay khi vị Minh Sư trở về nhà và nhìn thấy dòng chữ đó, Ngài lập tức đi đến nhà vị triết gia kia để xin lỗi. Ngài nói: “Ồ, tôi đã quên mất rằng hôm đó, vào giờ đó, tôi có cuộc hẹn với ông. Tôi xin lỗi vì đã không có mặt ở nhà. Nhưng dĩ nhiên, tôi nhớ ra ngay khi thấy ông ký tên lên cánh cổng nhà tôi”. Chuyện này hay ha. Hay lắm. Vì vậy, đừng có ký tên kiểu đó lung tung nữa.

Giống như câu chuyện về Đức Phật, quý vị còn nhớ không? Có một người đến gặp Đức Phật và mắng nhiếc, xúc phạm Đức Phật suốt cả buổi sáng. Ông ta cứ đứng đó sỉ nhục Đức Phật, gọi Ngài bằng đủ thứ tên tồi tệ, nguyền rủa và mắng nhiếc Ngài bằng mọi cách có thể nghĩ ra. Đức Phật không nói gì. Ngài chỉ mỉm cười và ngồi yên lặng. Một lúc sau, người đàn ông nói: “Tôi đã sỉ nhục Ngài suốt cả buổi sáng. Tại sao Ngài vẫn im lặng, không nói gì? Ngài không khó chịu sao? Không tức giận sao? Không cảm thấy gì sao?” Đức Phật đáp: “Không, tại sao ta phải vậy? Nếu ai đó muốn tặng ta một món quà mà ta không nhận, thì người ấy phải mang quà đó trở về nhà của mình”.

Có một câu chuyện khác tương tự, có một người đàn ông học với một vị sư phụ và sư phụ dạy anh ta rằng mỗi khi bị ai đó la mắng hay xúc phạm theo bất kỳ cách nào, thì anh ta phải trả tiền cho người đó. Anh ta đã làm vậy suốt nhiều năm, cho đến một ngày sư phụ nói: “Được rồi, bây giờ con không cần phải trả tiền nữa. Được rồi, không cần làm vậy nữa”. Sau đó anh ta rời vị sư phụ và đi đến một thành phố khác. Ở đó, anh ta thấy một vị sư phụ khác đang ngồi trước cổng thành, sỉ nhục tất cả mọi người đi ngang qua. Mỗi khi có ai đi ngang qua sư phụ đó, ngài đều la rầy, chửi rủa và xúc phạm họ đủ mọi cách. Đến lượt người đệ tử, khi anh ta bước ngang qua, vị sư phụ đó cũng la mắng và xúc phạm anh ta bằng mọi cách. Bỗng nhiên người học trò đó cười phá lên. Vị sư phụ ấy ngạc nhiên hỏi: “Sao anh lại cười? Ai cũng khó chịu cả. Chỉ có anh là cười khi ta la mắng anh vô cớ”. Người học trò đáp: “Bao nhiêu năm qua, mỗi khi bị ai la mắng, tôi đều phải trả tiền cho họ, còn hôm nay, ngài mắng tôi miễn phí, nên tôi vui quá! Bởi vậy mà tôi cười”.

Lúc đó vị sư phụ biết mình đã gặp đúng người. Ngài liền mời người học trò vào trong thành phố và trao cho anh ta mọi thứ để kế vị. Hóa ra thành phố ấy là một trung tâm tu hành, do vị sư phụ và các đệ tử cùng nhau xây dựng nên. Tất cả mọi thứ bên trong, mọi vật quý giá, và toàn bộ đệ tử ở khắp nơi trên thế giới từ nay đều thuộc về người học trò đó, vì vị sư phụ đã tìm được người kế vị. Cho nên, nếu chúng ta quen chịu gian khổ và sỉ nhục cũng rất tốt. Biết đâu ngày nào đó, chúng ta sẽ được cả thành phố, ai mà biết được. Hoặc ít nhất cũng được Trung tâm Tây Hồ. À, không phải là thành phố nhưng cũng khá đẹp. Đủ đẹp rồi. Và tôi cũng đang tìm người kế vị đây. Có lẽ tôi sẽ ngồi ở cổng chính và la mắng tất cả mọi người.

Còn một chuyện khác nữa, rất hay.Có một tu viện, và có một vị sư phụ ở đó. Rồi có một người đến hỏi… Vì tu viện không có cổng, nên không cần đóng cửa hay làm gì tương tự. Cũng giống như ở đây; chúng ta chỉ kéo khóa lều lại khi muốn chắn gió và ánh sáng, thế thôi. Kéo khóa lên rồi kéo khóa xuống. Thật ra tu viện không có cổng. Người đó hỏi: “Vậy thì làm sao để ngăn được kẻ trộm?” Vị sư phụ đáp: “Ở đây chúng tôi không có gì đáng giá để người ta muốn đến trộm cả. Tất cả những thứ quý giá đều đã cho người khác rồi”.

Người kia lại hỏi: “Thế còn những người xấu thì sao? Ý tôi là những người hay gây rắc rối ấy? Chúng ta phải đối phó với họ thế nào?” Vị sư phụ đáp: “Thì cứ phớt lờ họ thôi”. Người kia lại hỏi: “Nhưng như vậy có hiệu quả không? Phớt lờ người ta, có giúp được gì không?” Vị sư phụ không trả lời. Ngài chỉ bịt mũi, bịt tai, nhắm mắt và giả bộ không nghe thấy gì cả. Người kia cứ hỏi đi hỏi lại nhưng vị sư phụ vẫn không nói gì. Anh ta hỏi thêm một lần nữa và vị sư phụ vẫn im lặng. Thế là anh ta rất tức giận, đứng dậy bỏ đi. Sau đó, vị sư phụ nói: “Này, quay lại đây. Nó có hiệu quả đấy chứ?”

Minh họa thì tốt hơn là giảng giải. Thật sự có hiệu quả. Đây là một bài học tốt cho chúng ta. Nếu ai đó làm phiền mình, cứ phớt lờ họ như vậy. Cứ giả điếc, giả câm, rồi họ sẽ sớm chán mình thôi. Đôi khi tôi cũng làm vậy, nhưng nó không hiệu quả. Tôi phải nói thật với quý vị. Ở đây thì không hiệu quả. Tôi cũng không biết tại sao. Tôi càng phớt lờ người ta, họ càng kéo đến đông hơn.Cho nên bây giờ tôi chỉ còn cách chịu đựng thôi. “Nếu không thể đánh bại họ, thì nhập hội với họ”.

Chúng ta hãy cùng nhau thành Phật. Bây giờ tiếp tục công việc của mình, cái công việc nhàm chán này. Hôm qua nói đến đâu rồi? Cái gì? Số mấy? (Năm mươi tám.) Không phải. (Năm mươi chín.) Năm mươi tám? Không. Năm mươi bảy? Được rồi. Năm mươi sáu là “Khi mở miệng và… và lắng nghe âm thanh của… (Dạ.) hơi thở”. Nhớ chứ? (Dạ nhớ.) Hôm qua có ai thử phương pháp đó trong lều chưa? Chắc Đức Phật cũng phải cười. Khi Ngài thấy quý vị há miệng như kẻ ngốc, như thế. Số 56. À không, năm mươi sáu rồi. Chúng ta đã há miệng rồi.

Bây giờ đến Số 57: “Khi ngồi trên giường hoặc trên ghế, hãy để bản thân trở nên không trọng lượng và vượt ra ngoài tâm trí”. “Vượt ra ngoài tâm trí” nghĩa là gì? (Nhập định.) Là không nghĩ gì cả. Nhưng quý vị thử xem, tôi cá – chỉ được một giây thôi. Vượt ra ngoài tâm trí, nghĩa là nhập định, vượt ra ngoài suy nghĩ, vượt ra ngoài tính toán. Bởi vì hễ còn tâm trí, thì còn suy nghĩ, còn chạy lung tung, còn tính toán, và đủ thứ rác rến khác diễn ra.

Bây giờ đến số 58: “Trong một chiếc xe đang chạy…” À, cái này dành cho người lái xe. Ồ, nhưng đừng làm vậy. “Bằng cách trải nghiệm sự đung đưa nhịp nhàng”. Trải nghiệm gì? Có lẽ là nhập định. Nhưng tôi không khuyên những người lái xe làm điều này. “Hoặc trong một chiếc xe đứng yên, hãy để bản thân đung đưa chậm rãi theo những vòng tròn vô hình”. Quý vị đã từng làm vậy chưa? À, quý vị có thể thử, nhưng tôi nghĩ quý vị không nên làm vậy. Cảnh sát sẽ đuổi theo quý vị, vì xe của quý vị sẽ chạy như thế này. Có lẽ vị Minh Sư không có ý nói đến người lái xe mà là hành khách. Cứ để bản thân chuyển động, lắc lư, đung đưa theo chuyển động của chiếc xe. Thời đó, có lẽ họ đi ngựa, xe ngựa. Cho nên chuyển động chắc rất êm ái. Có lẽ Ngài muốn giúp quý vị bớt căng thẳng bằng cách dạy quý vị hòa theo chuyển động đó, để không cảm thấy bồn chồn, và cảm thấy dễ chịu hơn. Khi đó, có lẽ quý vị sẽ thể nghiệm được Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại) và Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại).

Photo Caption: “Chuyển Hóa Thành Một Bản Thể Phi Thường Hơn”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (2/6)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-06-19
2121 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-06-20
1847 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-06-21
1550 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-06-22
1378 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-06-23
1009 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-06-24
830 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tiết Mục Ngắn
2026-06-25
1 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-25
527 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-24
689 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-24
578 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-24
830 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-23
818 Lượt Xem
34:37

Tin Đáng Chú Ý

289 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-23
289 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-23
818 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về