Được rồi, hẹn gặp lại sau. (Dạ.) Quý vị lúc nào cũng làm tôi bất ngờ. Chào. Quý vị ổn chứ? (Dạ ổn.) Vẫn còn nhiều người ở đây hả? (Dạ.) Không tệ. Ồ, anh vẫn còn ở đây mà họ bảo anh về rồi. Anh chàng này! Ờ, anh đó. (Dạ sáng mai.) Anh đã được mời, nhưng lại bỏ lỡ cơ hội. Có lẽ anh đã học được nghệ thuật tàng hình, chúng tôi không tìm thấy anh. Tiếc quá, bây giờ chỉ báo cho anh biết thôi. Để cho anh chảy nước miếng. Được rồi. Tôi sẽ kể vài truyện cười cho quý vị tỉnh ngủ trước đã.
Có ông Khrushchev phải không? (Dạ, Khrushchev.) Khrushchev. Nga. Ông ấy đến gặp một trong những tổng thống của quý vị. Tôi không biết là ai, quên mất rồi. Vị tổng thống của quý vị, tổng thống Mỹ đó, tặng ông ấy một món quà, một quả bom nguyên tử thật nhưng nhỏ, loại nhỏ chỉ để cho vui thôi. Ông ấy nói: “Ông cứ giữ lấy. Nhưng phải cẩn thận, đây là đồ thật. Nếu ông sơ suất, hậu quả sẽ rất khủng khiếp, có thể là một thảm họa đấy. Nó là thật. Mặc dù trông nhỏ bé, nhưng là thật”. Khrushchev đáp: “Được rồi, cảm ơn ông rất nhiều. Bây giờ tôi cũng tặng ông người này, ông ấy là bộ trưởng tài chính của chúng tôi. Ông nên cẩn thận với ông ta, nếu không thì sẽ còn tai hại hơn cả bom nguyên tử ”.
Một truyện cười khác. Có một cậu con trai sang nhà hàng xóm bấm chuông. Một cô gái trẻ ra mở cửa và hỏi cậu: “Có chuyện gì vậy?” Cậu trai nói: “Em có thấy (người-thân-)chó của anh chạy vào vườn nhà em không?” Cô gái đáp: “Không. Nhưng sao anh nghĩ nó chạy vào nhà em mà không phải vào nhà khác?” Cậu trai nói: “Anh phải kiếm cớ gì đó để nói, nếu không thì làm sao anh làm quen được với em?” Đó là một trong những tuyệt chiêu đấy. Giống như có một anh chàng đang lái xe trên xa lộ, bỗng nhiên anh ta thấy một người đang chạy bộ vẫy tay xin đi nhờ, nên anh ta dừng lại. Và rồi anh ta thấy anh kia từ góc phố chạy đến chỗ mình, trông rất mệt mỏi, kiệt sức, như thể có chuyện gì đó rất cấp bách. Anh ta mở cửa và cho người đó lên. Sau khi người đó vào trong xe và anh ta lái xe đi, rồi anh ta hỏi người đi nhờ xe: “Có chuyện gì vậy? Có sao không? Trông anh có vẻ tuyệt vọng và cấp bách quá”. Anh kia nói: “Vâng, tôi luôn giả bộ như vậy, nếu không thì tôi sẽ chẳng bao giờ được đi nhờ xe”. Ít nhất anh ta cũng thành thật. (Dạ.)
Có một người kia nổi tiếng là rất keo kiệt. Một ngày nọ, ông ta bị đuối nước dưới sông, và ông ta la lớn cầu cứu: “Cứu tôi, cứu tôi với, SOS!” và đủ thứ. Rồi có một anh kia chèo thuyền đi ngang qua, nói: “Được thôi, tôi có thể giúp ông, nhưng giá là 100 đô la”. Người đàn ông nói: “Cái gì? 50 đô la, được không?” Ông ta vẫn còn mặc cả: “50 đô la, được không?” Anh kia nói: “Không. Tôi nói 100 đô là 100 đô”. Người đàn ông đuối nước nói: “Ồ, tôi thà chết đuối còn hơn”.
Tôi có kể quý vị nghe câu chuyện về đức tin, tương tự vậy chưa? Có một người đàn ông rơi từ vách đá xuống và bị treo lơ lửng, bám được vào một cành cây; ông ta thoát chết trong gang tấc. Ông ta la lớn cầu cứu: “Cứu tôi, cứu tôi với! Xin cứu mạng!” Nhưng không ai trả lời. Rồi ông ta lại tiếp tục la: “Ôi, lạy Thượng Đế, xin cứu con! Không có ai ở đây cả! Thượng Đế ơi, Ngài phải cứu con!” Và rồi đột nhiên có một tiếng nói từ trên trời vọng xuống: “Ta có thể cứu con, nhưng con phải hoàn toàn tin tưởng ta, 100%”. Người đàn ông đang treo trên cành cây đáp: “Vâng, vâng, lạy Thượng Đế, con tin Ngài 100%, hoàn toàn. Xin cứu con mau lên. Con không thể bám nổi nữa”. Thượng Đế nói: “Được rồi, bây giờ con hãy buông tay ra rồi ta sẽ cứu con”. Người đàn ông nói: “Ôi, Trời ơi. Có ai khác ở ngoài đó không?” Tin 100%. Tôi nghĩ quý vị đã biết chuyện đó rồi, phải không? (Dạ chưa.) Chưa à? Chưa sao? (Dạ chưa.) Được rồi.
Còn một chuyện khác nữa. Chỉ để giúp quý vị tỉnh ngủ thôi. Một người đàn ông đi làm về thì thấy cậu con trai năm tuổi chạy tới nói: “Ôi, ba ơi, ba ơi, cái tủ quần áo! Có ma trong tủ quần áo ở phòng ngủ của ba. Có ma trong đó”. Người cha bảo: “Không đâu, không có gì ở đó đâu, con cưng. Chắc con nhầm rồi”. Cậu bé nói: “Không đâu, ba ơi, con thấy rồi, con thấy rồi. Có một con ma trong tủ quần áo của ba, ở phòng ngủ của ba”. Rồi cậu bé kéo ba vào phòng ngủ. Để cho con trai thấy không có gì ở đó, người cha mở tủ quần áo và nói: “Này, nhìn đây, có gì ở trong đây đâu nào. Ba sẽ cho con xem. Không có ma, không có gì cả, con sẽ thấy”. Rồi ông ta mở toang cánh cửa, và thấy người bạn thân nhất của mình đang trốn trong tủ quần áo trong chính phòng ngủ của mình. Và người bạn thân đó đang trốn trong tình trạng không mảnh vải che thân. Trời ơi, người bạn chỉ biết đứng đó run rẩy. Và người cha lôi người bạn thân ra ngoài và mắng anh ta thậm tệ, gần như bật khóc, nói rằng: “Trời ơi, John, cả đời tôi tin tưởng anh. Cả đời tôi kính trọng anh. Cả đời tôi giúp đỡ anh. Tôi giúp anh khi luật sư muốn tịch thu tài sản của anh vì anh không có tiền trả khoản thế chấp. Cả đời tôi kính trọng và quý mến anh nhiều như vậy. Thế mà bây giờ, nhìn xem anh đã làm gì. Anh trả ơn tôi bằng cách này. Anh không có việc gì khác để làm ngoài việc giả ma để hù dọa đứa con trai năm tuổi của tôi đến mức này sao!? Và đó là cách anh trả ơn tôi sao!?” Quý vị không hiểu hả? (Dạ con hiểu.) Hiểu rồi, hả? Được rồi. Vậy thì đừng giả làm ma và dọa con cái nhà hàng xóm nha. Cả phụ nữ cũng vậy. Có ma ở cả hai giới. Ma nữ và ma nam. Đừng là loại nào trong đó nhé.
Được rồi, bây giờ chúng ta giả làm Phật và làm gì đó về việc tu hành thành Phật. Thấy không, còn có vài truyện ngắn nữa. Hay là quý vị muốn tiếp tục? Tôi nghĩ chúng ta nên tiếp tục với truyện Thần Shiva. Có một truyện hay ở đây. Một học giả Thiên Chúa giáo tin rằng Thánh Kinh là Phúc Âm tuyệt đối. Không thể nào có sai sót được, và mọi điều viết trong Thánh Kinh đều đúng cả. Có lần, một khoa học gia đã chất vấn ông ấy đại khái như thế này: “Theo Kinh Thánh, thế giới của chúng ta được tạo ra khoảng 5000 năm trước. Nhưng chúng ta đã phát hiện ra nhiều xương và di vật cho thấy sự sống trên Địa Cầu ít nhất đã có từ một triệu năm trước. Vậy ông nghĩ sao?” Vị học giả Kinh Thánh nói với ông ta: “Khi Thượng Đế tạo ra Địa Cầu 5.000 năm trước, Ngài biết rằng chúng ta sẽ nghi ngờ Ngài, nên Ngài đã cố ý, hoàn toàn cố ý, đặt những bộ xương này ở đó để thử thách đức tin của chúng ta, để xem liệu chúng ta sẽ tin khoa học hay tin Ngài”. Đó là câu trả lời.
Có một vị giáo sĩ Do Thái, quá chán việc người ta luôn hỏi ông ấy câu hỏi mà không bao giờ tự tìm câu trả lời bên trong họ. Vì vậy, ông treo một tấm bảng bên ngoài giáo đường của ông. Ông viết: “Hỏi bất kỳ hai câu hỏi nào, 100 đô la; 100 đô la và quý vị sẽ được trả lời hai câu hỏi. Không còn quà tặng miễn phí nữa”. Ông treo bảng như vậy. Dĩ nhiên, không còn nhiều người đến hỏi ông ấy nữa, vì hai câu hỏi giá tới 100 đô la. Nhưng vẫn có một số người giàu có vì hiếu kỳ và cũng muốn hỏi một vài điều vì họ có khả năng chi trả, nên vẫn đến gặp vị giáo sĩ, đặt 100 đô la xuống và muốn đặt câu hỏi. Vị giáo sĩ nói: “Được rồi, bây giờ ông có thể hỏi nếu muốn. Ông đã trả tiền, nên có quyền hỏi hai câu”. Một người giàu có liền hỏi: “100 đô la cho hai câu hỏi có phải là quá đắt không?” Vị giáo sĩ đáp: “Đúng vậy, quá đắt. Bây giờ câu hỏi thứ hai là gì?” Sau này, tôi sẽ dùng chính chiêu đó với quý vị. Để quý vị không hỏi tôi đủ thứ chuyện vớ vẩn nữa.
Photo Caption: “Chim Bồ Câu Hòa Bình Từ Mặt Trời. Cảm Ơn Ngài”.











